Tổng cộng: 0
Tổng cộng: 0

Em như một con người hoàn toàn khác, như cơn bão tố cuốn phăng mọi giác quan và lý trí. Tôi và em quen nhau một cách tình cờ, trước đó em có bạn trai nhưng người đó đã mất, khá lâu em mới tạm nguôi ngoai và quen tôi. Khi quen nhau, tôi cũng khó khăn lắm mới chiếm được cảm tình của em, trong thâm tâm hiểu rằng mình không thay thế được người cũ của em nhưng tôi không chấp nhặt, em cũng rất toàn tâm toàn ý với tôi. Em không đẹp nhưng năng động, chỉn chu, tháo vát và biết điều, biết quan tâm người khác, tốt tính. Cuối tuần em sang nhà tôi chơi, phụ mẹ tôi làm bếp, may vá. Gia đình tôi cũng quý em, tôi rất yêu em và chẳng thể chê trách em điều gì. Kể cả việc em từng quan hệ với bạn trai cũ đối với tôi đó cũng là việc bình thường. Tôi cũng vậy, từng có những mối quan hệ say đắm và nghiêm túc trong quá khứ. Rồi cả việc em chưa sẵn sàng quan hệ, gần gũi với tôi. Điều lấn cấn là tôi vẫn thấy em thiếu một chút lửa đam mê trong tình yêu dành cho tôi. Có những phút giây bên nhau tôi hôn em đắm đuối, em cũng đáp lại ân cần, nhưng là sự dịu dàng chứ không phải nồng nhiệt. Trong thời gian quen nhau, mỗi khi có chuyện buồn phiền lo lắng, em ít chia sẻ với tôi mà hay về quê thăm ngoại. Nhưng tôi đoán em cũng vào chùa thăm người bạn trai cũ, thỉnh thoảng về quê cùng em tôi theo em ra chùa thắp nhang cho ba mẹ em, em cũng chỉ cho

Nhấn Gọi